Một lần trên xa lộ, tôi thấy một nhóm cảnh sát hoàng gia
Canada và vài người công nhân đang tháo gỡ phần c̣n lại của
một chiếc xe tải bị mắc kẹt bên vách đá. Tôi đậu xe lại,
nhập vào nhóm tài xế xe tải đang lặng lẽ quan sát đội công
nhân.
Một cảnh sát bước lại chỗ chúng tôi chậm răi nói: "Rất tiếc,
người tài xế đă chết khi chúng tôi phát hiện ra anh ta. Có
lẽ anh ấy bị lạc tay lái trong lúc trời có băo tuyết hai
ngày trước đây. Thật khó để nhận ra người bị nạn nếu chúng
tôi không may mắn thấy ánh nắng phản chiếu từ kính chiếu
hậu". Viên cảnh sát lắc đầu buồn bă, rút trong túi áo khoác
một lá thư: "Đây này, các anh nên đọc cái này. Tôi đoán anh
ấy đă sống được khoảng hai giờ trước khi chết v́ lạnh".
Tôi chưa bao giờ thấy cảnh sát khóc. Tôi nghĩ họ đă thấy quá
nhiều cái chết và chứng kiến nhiều cảnh tượng hăi hùng nên
họ không c̣n cảm giác ǵ trước những việc tương tự. Nhưng
viên cảnh sát ấy đă lau nước mắt và đưa tôi lá thư. Đọc thư,
tôi cũng như những người tài xế khác, không nói lời nào, chỉ
lặng lẽ giấu những giọt nước mắt, trở về xe của ḿnh.
Những từ ngữ trong thư như nung cháy tôi. Và sau nhiều năm,
nó vẫn c̣n khắc sâu trong trí nhớ, như thể tôi đang cầm nó
trước mặt. Tôi muốn chia sẻ lá thư đó với bạn, bạn bè của
bạn và gia đ́nh của họ.
Thư của Bill, tháng 12 năm 2000
"Vợ yêu quư của anh,
Đây là lá thư mà không người đàn ông nào muốn viết. Nhưng
anh cũng đủ may mắn khi có một ít thời gian nói lên những ǵ
anh đă quên nói nhiều lần trước đây.
Anh yêu em, em yêu ạ. Em đă từng nói đùa rằng anh yêu chiếc
xe tải c̣n hơn cả yêu em bởi v́ anh dành nhiều thời gian cho
nó quá! Anh yêu cái khối sắt này v́ nó cần cho chúng ta. Nó
chứng kiến anh vượt qua những nơi khó khăn, những giờ khó
nhọc. Anh đă có thể luôn kỳ vọng vào nó trên những chuyến
hàng xa và nó luôn mau chóng giúp anh hoàn thành công việc.
Nó không bao giờ làm anh thất vọng. Nhưng em có biết rằng
anh yêu em cũng bởi những lư do đó. Em cũng đă chứng kiến
anh vượt qua những thời khắc khó khăn.
Anh nhớ anh đă than phiền về chiếc xe cũ kỹ vậy mà anh không
nhớ em cũng từng than thở khi mệt mỏi trở về nhà. Anh quá lo
nghĩ đến những rắc rối của ḿnh đến nỗi không nghĩ ǵ đến
em. Anh nghĩ về những thứ em đă phải từ bỏ v́ anh: quần áo,
du lịch, tiệc tùng, bạn bè... Em đă không bao giờ trách móc
và v́ lư do nào đó anh đă không bao giờ nhớ cám ơn em. Khi
anh ngồi uống cà phê với bạn bè, anh luôn nói về chiếc xe và
những khoảng tiền sửa chữa nó. Anh nghĩ anh đă quên mất em
là người bạn đời của anh.
Sự hy sinh và phấn đấu của em cũng nhiều như việc anh cố
gắng để có được một chiếc xe mới. Anh rất hănh diện về chiếc
xe này và anh cũng rất hănh diện về em. Nhưng anh chưa bao
giờ nói với em điều đó. Anh cho đó là điều dĩ nhiên em đă
biết. Nhưng nếu anh dành nhiều thời gian với em thay v́ để
chùi rửa, lau bóng chiếc xe th́ anh đă có thể nói những lời
thật ḷng ḿnh với em.
Nhiều năm tháng qua, trong những lần rong ruổi trên đường,
anh biết những lời cầu nguyện của em luôn theo anh. Nhưng
lần này những lời đó không đủ. Anh đang đau quá. Anh đang
trên chặng đường cuối cùng. Và anh muốn nói lên những điều
mà lẽ ra anh phải nói nhiều lần trước đây. Những điều bị
lăng quên v́ anh quá quan tâm đến chiếc xe và công việc.
Anh đang nghĩ đến những ngày kỷ niệm của hai đứa hay ngày
sinh nhật đă bỏ lỡ, cả những vở kịch, những trận đấu hockey
của các con mà em phải tham dự một ḿnh v́ anh đang đâu đó
trên đường. Anh đang nghĩ về những đêm em cô đơn và nghĩ đến
anh đang ở đâu, công việc như thế nào. Anh đang nghĩ về
những lúc anh muốn gọi cho em chỉ để nói lời chúc ngủ ngon
nhưng v́ lư do ǵ đó lại tiếp tục chạy xe. Anh nghĩ về những
giây phút thanh thản, yên lành khi nghĩ đến em cùng các con.
Những bữa cơm gia đ́nh em dành nhiều thời gian để chuẩn bị
và t́m nhiều lư do để giải thích với các con v́ sao anh
không ăn cùng. (V́ anh đang bận thay dầu cho xe, anh đang
bận sửa xe, anh đang ngủ v́ buổi sáng anh phải đi sớm,...).
Luôn luôn có một lư do nào đó! Khi chúng ta lấy nhau, em
không biết thay bóng đèn, nhưng chỉ hai năm sau em đă có thể
sửa ḷ sưởi những khi trời băo trong khi anh đang chờ dở
hàng ở Florida.
Anh đă phạm nhiều sai lầm trong đời nhưng nếu nói anh chỉ có
một lần quyết định đúng, anh nghĩ đó là khi anh hỏi cưới em.
Cơ thể anh đang đau. Nhưng tim anh th́ đau hơn nhiều. Em
không có mặt lúc anh ra đi, lần đầu tiên từ khi chúng ta có
nhau. Anh thật sự thấy cô đơn và sợ hăi. Anh cần em nhiều
lắm và anh biết đă quá trễ rồi. Anh nghĩ thật là tức cười,
bây giờ t́nh yêu của anh th́ đang ở xa anh ngàn dặm c̣n khối
sắt vô tri đă sai khiến cuộc sống của anh nhiều năm nay th́
đang ở đây. Nhưng anh cảm thấy em đang ở cạnh. Anh có thể
cảm nhận t́nh yêu của em, trông thấy khuôn mặt em. Em đẹp
lắm, có biết không? Anh nghĩ gần đây anh không nói với em
điều đó dù em vẫn rất xinh đẹp.
Hăy nói với các con rằng anh yêu chúng rất nhiều. Anh sợ
phải ra đi quá nhưng giờ phút đó đă đến rồi em yêu ạ. Anh
yêu em rất nhiều. Hăy nhớ chăm sóc bản thân và luôn nhớ rằng
anh đă yêu em nhiều hơn bất cứ cái ǵ trên đời. Anh chỉ quên
không nói với em điều đó mà thôi.
Anh yêu em!
Bill."
![]()
Lời ngỏ:
"...Nếu bạn đang chờ đến ngày mai, tại sao lại không thực hiện mọi thứ ngay trong ngày hôm nay ? Bởi nếu ngày mai không bao giờ tới, bạn sẽ phải hối tiếc rất nhiều v́ đă không dành những giây phút hiếm hoi c̣n lại để sẻ chia một nụ cười, một cái ôm...
...Hăy giữ những người mà bạn thật sự yêu thương trong ṿng tay của ḿnh, th́ thầm vào tai họ, nói với họ rằng bạn yêu thương họ nhiều như thế nào..."


