Chuyện trời mưa
Tác giả: Zee - Duong Tung Lam
Khi đi ngoài đường, gặp trời
mưa chúng ta sẽ làm ǵ để không bị ướt? Có người sẽ t́m nơi
ẩn náu, có người sẽ mặc áo mưa v.v... Nhưng suốt cuộc đời
bạn, có bao giờ bạn bị mưa làm ướt sũng chưa? Có bao giờ bạn
dầm mưa chưa?
Câu trả lời chắc chắn là có, đúng không các bạn? Và thưa các
bạn, nỗi buồn trong ḷng chúng ta cũng như thế. Dù bạn là
ai, là người cao sang quyền thế hay tài giỏi xuất chúng th́
trong cuộc đời bạn, bạn vẫn không thể tránh khỏi được nỗi
buồn. Như vậy th́ nếu rơi vào hoàn cảnh ấy, bạn cũng đừng
quá u sầu và than trách cuộc đời mà hăy can đảm đối diện nó,
lúc đó bạn sẽ băn lĩnh hơn, sáng suốt hơn và vượt qua những
nỗi buồn, những khó khăn dễ dàng hơn.
Cũng như khi bị mắc mưa, nếu bạn không thể t́m được cách cho
ḿnh đừng bị ướt, có phải là bạn đành chấp nhận dầm mưa về
nhà không? Khi ấy có phải bạn có thấy sự bực bội khi bị ướt
sũng không c̣n nữa hay không? Đúng như thế, v́ lúc ấy bạn đă
t́m cách giải quyết được vấn đề của ḿnh rồi.
Cuộc sống có rất nhiều điều chờ đón bạn, có niềm vui th́ sẽ
có nỗi buồn, đó là quy luật và cũng là sự thi vị của cuộc
sống. Hăy mạnh mẽ và yêu đời lên, bạn nhé?
Chiếc
hộp t́nh yêu
Chiếc hộp rỗng chứa đầy những nụ hôn của cô con gái chính là món quà
vô cùng quư giá mà người cha luôn giữ bên ḿnh. Trong cuộc sống, đôi
khi chúng ta nhận được những món quà quư giá như vậy nhưng lại vô
t́nh bỏ qua.
Có một người cha nghèo đă quở phạt đứa con gái 3 tuổi của ḿnh v́
tội lăng phí cả một cuộn giấy gói quà mầu vàng. Tiền bạc eo hẹp,
người cha nổi giận khi đứa bé cắt cuộn giấy quư ra thành từng mảnh
nhỏ trang trí một cái hộp giấy. Sáng sớm hôm sau, đứa con gái nhỏ
vẫn mang hộp quà đến nói với cha: "Con tặng bố!". Người cha cảm thấy
bối rối v́ cơn giận dữ của ḿnh tối hôm trước nhưng rồi cơn giận dữ
lại bùng lên khi ông mở ra, thấy cái hộp trống rỗng.
Ông mắng con gái. Đứa con gái nhỏ ngước nh́n cha, nước mắt rưng
rưng, thưa: "Bố ơi, đó đâu phải là cái hộp rỗng, con đă thổi đầy
những nụ hôn vào hộp để tặng bố mà!".
Người cha giật ḿnh. Ông ṿng tay ôm lấy đứa con gái nhỏ cầu xin con
tha thứ.
Đứa con gái nhỏ, sau đấy không bao lâu, qua đời trong một tai nạn.
Nhiều năm sau, người cha vẫn khư khư giữ cái hộp giấy bên ḿnh, mỗi
khi gặp chuyện nản ḷng, ông lấy ra một nụ hôn tưởng tượng và nghĩ
đến t́nh yêu mà đứa con gái bé bỏng của ông đă thổi vào chiếc hộp.
Trong cuộc sống, chúng ta đă và sẽ nhận được những chiếc hộp quư giá
chứa đầy t́nh yêu và những nụ hôn vô tư từ con cái của chúng ta, từ
bạn bè, gia đ́nh. Trên đời này, chúng ta không thể có được tài sản
nào quư giá hơn những chiếc hộp chứa đầy t́nh yêu vô tư như thế.
Người
Bạn
Dan Clark
Người chủ tiệm treo tấm bảng "Bán Chó
Con" lên cánh cửa. Những tấm biển kiểu như vậy luôn hấp dẫn các
khách hàng nhỏ tuổi. Ngay sau đo,ù có một cậu bé xuất hiện. "Chú bán
mấy con chó này với giá bao nhiêu vậy?" cậu bé hỏi.
Ông chủ trả lời "Khoảng từ $30 cho tới $50."
Cậu bé móc trong túi ra một ít tiền lẻ. "Cháu có $2.37," cậu nói,
"cháu có thể coi chúng được không?"
Người chủ tiệm mỉm cười và huưt sáo. Từ trong cũi chạy ra chó mẹ
Lady cùng với năm cái nắm lông be bé xinh xinh chạy theo. Một con
chó con chạy cà nhắc lết theo sau. Ngay lập tức, cậu bé chỉ vào con
chó nhỏ bị liệt chân đó "Con chó con này bị làm sao vậy?"
Người chủ giải thích rằng bác sĩ thú y đă coi và nói rằng con chó
con bị tật ở phần hông. Nó sẽ bị đi khập khiễng măi măi. Nó sẽ bị
què măi măi. Đứa bé rất xúc động. "Cháu muốn mua con chó con đó."
Người chủ nói rằng "Chắc là cháu không muốn mua con chó đó đâu, c̣n
nếu cháu muốn nó th́ chú sẽ cho cháu luôn."
Cậu bé nổi giận. Cậu nh́n thẳng vào mắt của người chủ, và nói rằng
"Cháu không muốn chú cho cháu con chó con đó. Nó xứng đáng như bất
kỳ con nào khác và cháu sẽ trả cho chú đủ giá tiền cho nó. Thật ra,
cháu sẽ đưa cho chú $2.37 bây giờ và 50cent mỗi tháng cho đến khi
cháu trả đủ số tiền."
Người chủ phản đối "Cháu đâu có muốn mua con chó đó. Nó sẽ chẳng bao
giờ có thể chạy được và chơi với cháu như những con chó con khác."
Nghe vậy, cậu bé cúi xuống và kéo ống quần lên để lộ ra một chân bị
vặn vẹo, teo quắt và phải có hệ thống thanh giằng chống đỡ. Cậu nh́n
lên người chủ và nói rất khẽ "Vâng, cháu cũng không có chạy được, và
con chó nhỏ đó cần một người có thể hiểu được nó!"
Giấc
Mơ
Ashley Hodgeson
Đó là một cuộc chạy đua tại địa phương - cuộc đua mà chúng tôi đă
phải tập luyện gian khổ để được tham dự. Vết thương mới nhất ở chân
của tôi vẫn chưa kịp lành. Thật sự tôi đă phải tự đấu tranh xem tôi
có nên tham gia cuộc đua không. Nhưng cuối cùng th́ tôi cũng đang
chuẩn bị tham dự ṿng chạy 3,200m.
"Chuẩn bị... sẵn sàng..." Tiếng súng lệnh vang lên và chúng tôi xuất
phát. Những đứa con gái khác đều chạy trước tôi. Tôi nhận ra rằng
tôi đang cà nhắc một cách đáng xấu hổ ở đằng sau mọi người và tôi
càng ngày càng xa ở sau.
Người chạy đầu tiên đă về đích trước tôi đến hai ṿng chạy. "Hoan
hô!" Đám đông hét lớn. Đó là tiếng hoan hô lớn nhất mà tôi từng nghe
ở một cuộc đua.
"Có lẽ ḿnh nên bỏ cuộc," tôi thầm nghĩ khi tôi cà nhắc tiếp. "Những
người kia không muốn chờ để ḿnh chạy tới đích." Nhưng cuối cùng th́
tôi cũng quyết định chạy tiếp. Hai ṿng chạy cuối cùng tôi đă chạy
trong đau đớn. Tôi quyết định không tham gia chạy vào năm tới. Thật
không đáng, dù cho chân của tôi có khỏi hay không. Tôi cũng không
thể thắng nổi cái cô bé đă thắng tôi đến hai lần.
Khi tới đích, tôi nghe tiếng hoan hô - cũng lớn như lần trước khi cô
bé kia tới đích. "Có ǵ vậy?" Tôi tự hỏi. Tôi quay lại nh́n và thấy
bọn con trai đang chuẩn bị vào ṿng chạy. "Đúng rồi, họ đang hoan hô
mấy đứa con trai."
Tôi đang chạy thẳng vào nhà tắm th́ có một cô gái đâm sầm vào tôi.
"Oa, bạn thiệt là có ḷng dũng cảm!" cô gái đó nói với tôi.
Tôi nghĩ thầm "Ḷng dũng cảm? Cô này chắc nhầm ḿnh với ai rồi. Tôi
thua mà!"
"Nếu tôi th́ đă không thể chạy nổi hai dặm như bạn vữa làm. Tôi chắc
sẽ bỏ cuộc ngay từ ṿng đầu tiên. Chân bạn có sao không? Chúng tôi
đă hoan hô cổ vũ bạn đó. Bạn có nghe không?"
Tôi không thể tin nổi. Một người lạ hoắc lại hoan hô tôi - không
phải v́ cô ấy muốn tôi thắng, mà v́ cô ấy muốn tôi tiếp tục mà không
bỏ cuộc. Tôi lại lấy lại được niềm hy vọng. Tôi quyết định sẽ tham
gia kỳ thi đấu năm tới. Một cô gái đă lấy lại cho tôi ước mơ của
ḿnh.
Vào hôm đó tôi học được hai điều:
Thứ nhất, một chút thân ái và tin tưởng vào người khác có thể làm
thay đổi người đó rất nhiều.
Thứ hai, sức mạnh và dũng khí không phải luôn được đo bằng những huy
chương và những chiến thắng. Chúng được đo bằng những vật lộn mà
chúng ta vượt qua được. Những người mạnh nhất không phải lúc nào
cũng là những người thắng cuộc mà là những người không bỏ cuộc khi
họ đă thua.
Tôi chỉ có một ước mơ vào ngày đó - có lẽ là khi cuối cấp - tôi có
thể thắng cuộc đua này với tiếng hoan hô vang dội như khi tôi được
hoan hô ngày hôm nay.
Bài
học đáng giá
Petey Parker
Tôi vẫn thường bay tới Dallas để gặp một khách hàng của ḿnh. Thời
gian đối với tôi rất quan trọng và kế hoạch của tôi là xuống máy
bay, chạy tới gặp khách hàng, sau đó quay về sân bay rồi bay về. Một
chiếc taxi đón tôi. Người tài xế chạy vội mở cửa cho tôi và chờ cho
tôi ngồi thoải mái trong xe rồi mới đóng cửa lại. Khi anh ta vào chỗ
ngồi, anh ta nhắc tôi rằng có tờ Wall Street Journal bên cạnh tôi
nếu tôi muốn đọc. Anh ta lại c̣n đưa ra một loạt các băng nhạc khác
nhau cho tôi chọn loại nhạc tôi thích. Trời ạ, tôi nh́n quanh xem có
phải tôi ở trên xe của trong chương tŕnh Candid Camera không
(chương tŕnh được quay lén để lừa người không biết). Tôi không thể
tin nổi vào dịch vụ mà tôi đang được phục vụ. "Chắc là anh tự hào về
công việc của ḿnh," tôi hỏi người lái xe. "Anh chắc phải có một câu
chuyện kể về ḿnh."
"Tôi từng làm việc cho Corporate America," anh ta bắt đầu. "Nhưng
tôi mệt mỏi khi nghĩ rằng những sau cố gắng của ḿnh, tôi vẫn chưa
được coi là đủ tốt, đủ nhanh, và không được đánh giá đúng mức. Tôi
quyết định kiếm cho tôi một chỗ thích hợp để tôi có thể cảm thấy tự
hào v́ những ǵ ḿnh làm được. Tôi biết tôi không phải là nhà khoa
học giỏi hay ǵ ǵ ghê gớm, nhưng tôi thích lái xe, phục vụ người
khác và cảm thấy ḿnh đă làm việc cả ngày bận rộn và đă làm tốt công
việc của ḿnh.
Sau khi xem xét khả năng của ḿnh, anh ta quyết định trở thành tài
xế taxi. "Không phải chỉ trở thành người tài xế thuê mướn mà c̣n trở
thành lái xe taxi chuyên nghiệp," anh ta nói. "Một điều mà tôi biết
chắc chắn là để có thể thành công trong công việc, tôi phải vượt lên
trên mọi sự chờ đợi của hành khách. Tôi muốn trở thành tuyệt vời chứ
không phải chỉ trung b́nh mà thôi."
Tôi tin chắc anh ta sẽ thành công.
VẾT THƯƠNG
Không rơ tác giả
Một cậu bé có tính xấu là rất hay
nổi nóng. Một hôm cha cậu bé đưa cho cậu một túi đinh và nói với
cậu bé rằng mỗi khi cậu nổi nóng th́ hăy chạy ra đằng sau nhà
đóng một cái đinh lên hàng rào gỗ.
Ngày đầu tiên, cậu bé đă đóng 37 cái đinh lên hàng rào. Nhưng
sau vài tuần cậu bé đă tập kiềm chế cơn giận của ḿnh và số
lượng đinh cậu đóng lên hàng rào mỗi ngày một ít đi. Cậu nhận
thấy rằng kiềm chế cơn giận của ḿnh th́ dễ hơn là phải đóng cây
đinh lên hàng rào.
Một ngày kia, cậu đă không nổi giận một lần nào suốt cả ngày.
Cậu nói với cha và ông bảo cậu hăy nhổ một cái đinh ra khỏi hàng
rào mỗi một ngày mà cậu không hề nổi giận với ai dù chỉ một lần.
Ngày lại ngày trôi qua, rồi cũng đến một bữa cậu bé t́m cha ḿnh
báo rằng đă không c̣n một cái đinh nào trên hàng rào nữa. Cha
cậu đă cùng cậu đến bên hàng rào. Ở đó ông nói với cậu rằng "Con
đă làm rất tốt, nhưng hăy nh́n những lỗ đinh trên hàng rào. Hàng
rào đă không thể giống như xưa nữa rồi. Nếu con nói điều ǵ
trong cơn giận dữ, những lời nói đó cũng giống như những lỗ đinh
này, để lại những vết sẹo trong ḷng người khác. Dù sau đó con
có nói xin lỗi bao nhiêu lần đi nữa, vết thương đó vẫn c̣n ở
lại. Vết thương tinh thần cũng đau đớn như những vết thương thể
xác vậy. Những người xung quanh ta, bạn bè ta là những viên đá
quư. Họ giúp con cười và giúp con trong mọi chuyện. Họ nghe con
nói khi con gặp khó khăn, cổ vũ con và luôn sẵn sàng mở rộng tấm
ḷng ḿnh cho con. Hăy nhớ lấy lời cha..."
Một câu chuyện cảm động
Tại Thế Vận Hội đặc biệt Seatte (dành cho những người tàn tật)
có chín vận động viên đều bị tổn thương về thể chất hoặc tinh
thần, cùng tập trung trước vạch xuất phát để tham dự cuộc đua
100m.
Khi súng hiệu nổ, tất cả đều lao đi với quyết tâm chiến thắng.
Trừ một cậu bé. Cậu cứ bị vấp té liên tục trên đường đua. Và cậu
bật khóc. Tám người kia nghe tiếng khóc, giảm tốc độ và ngoái
lại nh́n. Rồi họ quay trở lại.
Tất cả, không trừ một ai! Một cô gái bị hội chứng Down dịu dàng
cúi xuống hôn cậu bé:
- Như thế này, em sẽ thấy tốt hơn.
Cô gái nói xong, cả chín người cùng khoác tay nhau sánh bước về
vạch đích.
Khán giả trong sân vận động đồng loạt đứng dậy. Tiếng vỗ tay
hoan hô vang dội nhiều phút liền. Măi về sau, những người chứng
kiến vẫn c̣n truyền tai nhau câu chuyện cảm động này.
Tận trong sâu thẳm, chúng ta luôn ư thức chiến thắng không phải
là tất cả, mà ư nghĩa thật sự của cuộc sống là ở chỗ ta giúp đỡ
người khác cùng chiến thắng dù ta có phải chậm một bước.
Bài học cho t́nh bạn
Ở ngôi làng kia có một chú bé tuổi độ
mười sáu . Chú là một chú bé thông minh, tốt bụng, có những suy
nghĩ khá sâu sắc so với lứa tuổi của chú. Thế nhưng, chú lại thiếu
ḷng tin và hay buồn rầu, chú luôn cảm thấy ḿnh thiếu bạn...
Một ngày kia, như thường lệ, chú lại cảm thấy buồn chán và không có
chuyện ǵ làm, chú lang thang một ḿnh dọc theo bờ biển, lẩm bẩm tự
than với ḿnh:
-Chán quá đi...Ta buồn chẳng hiểu v́ sao ta buồn? Chẳng có ai hiểu
ta! Chẳng có ai làm bạn với ta và thật sự coi ta là bạn...!!!
Vô t́nh chú giẫm phải vật ǵ đó dưới chân. Cuối xuống xem, chú thấy
đó là một con ṣ nhỏ có lớp vỏ rất đẹp với nhiều màu sắc. Chú thờ ơ
bỏ nó vào túi dự định đem về nhà chơi và định đi tiếp. Th́nh ĺnh,
con ṣ bỗng cất tiếng nói:
-Bạn ơi...Hăy thả tôi về với biển...Hăy giúp tôi trở về với nơi sinh
ra ḿnh...Có thể tôi không có ǵ để tặng lại bạn, nhưng tôi sẽ cho
bạn một lời khuyên...!!!
Cậu bé vừa ngạc nhiên, vừa sợ hăi, lại vừa thích thú. Nh́n con ṣ,
cậu nói:
-Được thôi, ta sẽ thả bạn về với biển, nhưng...hăy cho ta một lời
khuyện trước đi...Ta đang buồn chán v́ không có bạn bè đây!
Con ṣ cất tiếng trả lời bằng một giọng nói chậm răi, nhẹ nhàng:
-Bạn hăy nh́n những hạt cát dưới chân bạn và nắm một nắm cát đầy đi.
Bạn biết không, nắm cát trong ḷng bàn tay của bạn cũng giống như
bạn bè của bạn vậy. Những hạt cát quá xa ḷng bàn tay bạn sẽ theo kẻ
hở giữa những ngón tay bạn mà rơi ra ngoài. Nếu bạn càng siết chặt
bàn tay th́ chúng càng rơi ra nhiều hơn. Chỉ có những hạt cát nằm
giữa ḷng bàn tay bạn, được giữ chặt trong đó mới c̣n lại mà thôi.
Đó chính là những người bạn thân thiết mà chúng ta thật sự cần,
những người bạn này sẽ ở lại với ta dù bất cứ chuyện ǵ xảy ra.
Nhưng, bạn thấy đó, những hạt cát này rất ít và dễ dàng rơi ra nếu
ta không biết giữ ǵn. Hăy đem chúng về và ngâm trong những vỉ màu
đẹp nhất. Hăy giữ ǵn và nâng niu chúng bằng t́nh cảm của ḿnh.
Chúng sẽ ở bên cạnh bạn và không rời xa đâu. Tôi chỉ có thể khuyên
bạn như vậy thôi...
Chú bé im lặng, thả con ṣ về lại với ḷng biển xanh bao la mà không
nói lời nào...Chú c̣n mải suy nghĩ về những điều con ṣ nhỏ nói..