Lời ngỏ:
Đối với tôi, nói
chuyện với lứa tuổi thanh niên là điều thú vị v́ bao giờ họ
cũng có quan niệm mới mẻ, ngay thẳng và thành thật.
Vả lại tôi luôn muốn có dịp san sẻ kinh nghiệm của bản thân
ḿnh. Ngay cả ngày hôm nay tôi vẫn nhớ như in là khi c̣n trẻ
tôi rất tôn trọng những buổi nói chuyện với người lớn tuổi
và thật may mắn cho tôi đă nhận được rất nhiều lời khuyên
thông thái. Tôi khắc sâu những lời khuyên ấy và nhờ thế tôi
tránh được nhiều lỗi lầm sơ sót.
Tôi nhận thấy rằng ngày nay, phần nhiều lớp trẻ đắm ḿnh vào
những chuyện tầm thường, khả năng cùng tài trí không được
nuôi dưỡng vun trồng một cách thích hợp. Và h́nh như là khi
đă dư thừa vật chất th́ nền giáo dục ngoài xă hội và giáo
dục đạo đức trong gia đ́nh gặp phải muôn vàn khó khăn. Vả
lại nuôi dưỡng vun trồng người có đầu óc sáng tạo trở nên
khó thấy. Những điều này rất đúng ở Nam Triều Tiên. Hiện nay
có thể thấy những vấn đề tương tự đối với thanh niên nhiều
nước.
Ngày nay tôi cũng lo lắng về một số bạn trẻ có khuynh hướng
xem thường người lớn tuổi, nhưng điều đáng tiếc hơn nữa là
những người có nhiều kinh nghiệm từng trải lại ngần ngừ
không muốn truyền đạt những ǵ ḿnh biết cho thế hệ trẻ.
Dẫu rằng thế giới tràn ngập vô vàn cuốn sách về ư thức hệ
tạo nên nền văn minh những kinh nghiệm bản thân con người,
vốn dĩ là nền tảng cho những ư thức hệ ấy lại không được
cung cấp sẵn cho thanh niên.
Lâu nay, tôi vẫn ao ước hệ thống tạo thành thứ tự những vẻ
người mà tôi cho là thần tượng suốt cuộc đời để chia sẻ
những kinh nghiệm bản thân với những niềm
hy vọng và ước mơ của xă hội, của thanh niên. Nhưng tôi lại
luôn không có thời gian. Cuối cùng tôi viết cuốn sách này
vào mùa xuân năm 1989 vào thời điểm cực kỳ khó khăn lúc
xưởng đóng tàu Daewoo Okpo đang có xáo động v́ lao động. Ban
ngày trôi nhanh như là tia chớp nhưng đêm đến khi về nhà tôi
có đủ thời gian để sắp xếp lại tư tưởng. Thực sự là nghịch
cảnh mà giống như rất nhiều lần khác trong cuộc đời đă để
lại cho tôi một cơ hội tu mà nếu không thế th́ hẳn là tôi đă
không có những cơ hội này. Trong những giờ phút ấy, khoảng
ánh trăng đêm khuya và buổi b́nh minh le lói tại Okpo là vận
may để tôi viết ra những suy tư dành cho những người sẽ thừa
hưởng trên trái đất này. Những hàng chữ này có được từ kinh
nghiệm bản thân và kinh doanh cũng như từ những bài học của
cuộc sống mà tôi đă thu lượm được.
Dẫu rằng nội dung cuốn sách chủ yếu nói đến thanh niên Triều
Tiên nhưng tôi cũng viết về một số vấn đề có liên quan tới
thanh niên khắp mọi nơi v́ thanh niên ở mọi Quốc gia đều có
rất nhiều nhu cầu giống nhau bất kể có sự khác biệt về tŕnh
độ phát triển của mỗi nước. Họ cần có sự hướng dẫn định
hướng, sinh lực và năng lực để thách đố những ǵ chưa biết
và t́m ṭi ra những thế giới mới. Họ cũng có hy vọng và nhăn
quan cho tương lai. Và điều quan trọng nhất là họ cần phải
phát triển ư thức làm điều tốt đẹp cho mọi người để có thể
đảm nhận trọng trách xây dựng một thế giới ngày mai đẹp hơn.
Đấy chính là điều tôi hy vọng truyền đạt với độc giả hơn
điều ǵ khác. Điều thiết yếu cho thanh niên là chuẩn bị cho
ngày mai. Và thế giới ngày mai tùy thuộc vào thế hệ thanh
niên ngày nay đang suy nghĩ.
V́ hầu như những lời lẽ định hướng cho chúng ta đi hết cơi
đời thường là tầm thường. Nên chúng ta coi lời lẽ này là
hiển nhiên nhưng thực tế chúng có thể tạo nên những số mệnh
của mỗi người và đôi khi cả nhiều thế hệ nữa. Chỉ khi nào
những lời này trở thành hiện thực qua kinh nghiệm trực tiếp
th́ chúng ta mới nhận thức được tầm quan trọng của chúng.
Những lời lẽ của tôi đối với nhiều người th́ cũng có vẻ đơn
giản tầm thường và đôi khi c̣n là nhỏ nhặt nữa, nhưng tôi hy
vọng là sẽ tới khi những ǵ tôi muốn truyền đạt đến mọi
người đem lại hữu ích trong kinh nghiệm của họ.
Tôi vô cùng hàm ơn các bạn khi tặng cuốn sách đầu tiên này
cho thế hệ thanh niên, những người mai sau sẽ làm chủ thế
giới. Hy vọng rằng các bạn sẽ tiếp tục trưởng thành và sẽ
sống với sự trong sạch - tự tin v́ các bạn sẽ luôn luôn gần
bên trái tim của tôi.
![]()

