Khi c̣n đi học tôi rất nghèo, nhưng tôi không
phải là đứa học sinh nghèo duy nhất, lúc ấy ai cũng nghèo.
Cách đây 30 năm thu nhập quốc dân tính theo đầu người của
Triều Tiên khoảng 50 USD, c̣n bây giờ đạt khoảng 5000 USD.
Bạn có thể tưởng tượng được lúc ấy chúng tôi vất vả như thế
nào. Dĩ nhiên ngày nay vẫn có một số người nghèo, như những
ngày sau cuộc chiến tranh Triều Tiên mọi người đều nghèo
khổ.
Lúc ấy chúng tôi sống ở quận Chungchang, Seoul và tôi phải
đi bộ hai tiếng tới trường Đại học Yonsei cách khoảng 10Km.
Tôi không có lấy một đồng xu dính túi nhưng tôi lại có nhiều
ước mơ. Tôi vẫn không thể quên được cái cảm giác bước ra
khỏi thư viện vào lúc đêm khuya hay khi tôi nh́n lên bầu
trời khi lê bước về nhà.
Dường như thế giới là của tôi và tôi có thể bao trùm vũ trụ
trong cánh tay của ḿnh. Đối với tôi dường như không có ǵ
là không thể làm được. Dẫu rằng nghèo, nhưng cái cảm giác ấy
giúp tôi tiếp tục học tập. Sinh lực của tuổi thanh niên là
rất quan trọng đối với tôi và làm tràn ngập trái tim tôi
bằng những ước mơ. Không có ǵ có thể ngăn cản tôi.
Trong số những điều mà tuổi trẻ mang lại th́ ước mơ là điều
quan trọng nhất. Những người biết ước mơ th́ không biết
nghèo khó v́ mỗi người đều giàu có như chính ước mơ của ḿnh
vậy. Tuổi trẻ ước mơ rộng lớn như trời biển, dẫu bạn không
có ǵ trong tay cả th́ cũng không có ǵ phải ganh tị nếu có
được những ước mơ.
Lịch sử thuộc về những người biết ước mơ : Ước mơ là động
lực làm thay đổi thế giới. Những người có ước mơ, những xă
hội làm cho ước mơ trở thành hiện thực và đất nước biết chia
sẻ ước mơ và tất cả mọi người có thể trở thành bậc anh hùng
trong lịch sử thế giới. Tôi cam đoan rằng tất cả những người
đang làm nên lịch sử thế giới ngày hôm nay đều có những ước
mơ lớn khi c̣n trẻ.
Có quốc gia nào mà không truyền hy vọng và ước mơ cho tuổi
trẻ mà tuổi trẻ lại có được sức mạnh để lănh đạo thế giới
hay không? Nước Mỹ với lịch sử hơn 200 năm đă tạo lập thế
đứng trong lịch sử thế giới hôm nay. Và cũng như chúng ta
biết chính những ước mơ vĩ đại của những bậc tiên phong ban
đầu với tinh thần tiên phong đă đưa lại sức mạnh cho sự phát
triển.
Nhưng ngày nay tôi thường nghe nói là tuổi trẻ không c̣n có
những ước mơ v́ tương lai hay là họ có ước mơ xoáy vào hiện
tại bây giờ. Nếu quả thật như vậy th́ không có ǵ buồn hơn,
không những chỉ buồn cho từng cá nhân mà c̣n buồn cho cả dân
tộc.
Ước mơ thường tạo nên con người. Uớc mơ có thể điều khiển cả
tính công việc và ngay cả hôm nay, ước mơ giống như bánh lái
của con thuyền. Bánh lái có thể nhỏ và không thấy được nhưng
nó điều khiển hướng đi của con tàu. Cuộc đời không có ước mơ
giống như con tàu không có bánh lái. Cũng như con tàu không
có bánh lái người không có ước mơ sẽ mất hướng đi và sẽ trôi
dạt lững lờ cho tới khi bị mắc kẹt trong đám rong biển.
Con người có ước mơ sai trái th́ cũng nguy hiểm như là người
không có ước mơ. Một người mà ước mơ không vượt qua sự tiện
nghi cá nhân trong hiện tại th́ cũng đáng thương như là
người không có ước mơ ǵ cả : Anh ta không nhận thức được
giá trị lớn lao nhất của tuổi thanh niên. Nếu bạn có ước mơ,
hy vọng rằng bạn phải có th́ hăy nâng niu nó, v́ ước mơ của
bạn là bánh lái sẽ quyết đinh hướng đi cho cuộc đời.
Tôi có một ước mơ khi năm đứa chúng tôi bắt đầu mở Công ty
Kỹ nghệ Daewoo - Đó là cống hiến cho sự phát triển xă hội
qua hoạt động của Công ty. Khởi đầu chúng tôi có 10.000$
trong căn pḥng thuê nhỏ bé bẩn thỉu ở một góc ṭa nhà,
nhưng lức ấy chúng tôi có một ước mơ c̣n lớn hơn cả vũ trụ.
Ước mơ ấy bắt đầu trở thành hiện thực khi Công ty càng ngày
càng phát triển và chỉ trong ṿng 10 năm tôi đă có được ṭa
nhà lớn nhất ở Triều Tiên bây giờ là trung tâm Daewoo. Tuy
nhiên vào lúc ấy tôi ngần ngại về việc xây dựng trung tâm
Daewoo. Tôi nghĩ là đầu tư tiền vào thiết bị sản xuất để góp
phần vào việc phát triển kinh tế th́ tốt hơn. Tôi cũng e
rằng người ta sẽ phê phán Công ty đầu cơ bất động sản.
Tuy nhiên tôi thay đổi cách nghĩ của ḿnh và bắt đầu ước mơ
mới, đó là khuếch trương Công ty tới mức ṭa nhà đồ sộ ấy
chứa hết nhân viên của Daewoo. Vào lúc ấy, hành động đó hầu
như là không ai có thể tưởng tượng nổi, tuy nhiên tôi đă
thực hiện được ước mơ ấy trong ṿng 5 năm. Ngày nay Daewoo
có hơn 100.000 nhân viên đủ để ngồi kín hết 3 ṭa như vậy.
Giờ đây tôi có một ước mơ khác. Đó là làm ra sản phẩm có
chất lượng tốt nhất trên thế giới trong khi tôi c̣n sống.
Tôi đă lập nên một số kỷ lục thế giới, chẳng hạn có được
xưởng đóng tàu lớn duy nhất như thế trên thế giới tại Daewoo
Dapo. Phân xưởng áo quần lớn nhất thế giới ở Pusan; doanh số
bán áo quần lớn nhất thế giới. Nhưng vẫn c̣n cái mà chúng
tôi vẫn chưa đạt được, đó là làm ra sản phẩm có chất lượng
tốt nhất trên thế giới.
Tôi vẫn nuôi dưỡng ước mơ này, với bất cứ sản phẩm nào miễn
là nổi tiếng tốt nhất trên thế giới đối với những thứ cùng
loại như viết máy Paker hay máy ảnh Nikkon. Dẫu là sản phẩm
nào đi nữa cũng được, miễn sao họ nói là cái đó do ông Kim
Woo Choong làm ra thuộc loại tốt nhất. Đó là ước mơ của tôi
nhưng dường như không dễ ǵ đạt được. Trong một tương lai
gần đây có thể điều đó là trở thành hiện thực, sau khi tôi
truyền lại nỗ lực to lớn của Daewoo cho một người kế nghiệp
xuất chúng.
Tôi cũng có một ước mơ khác, ước mơ lớn nhất đó là được
tưởng nhớ là nhà doanh nghiệp đáng kính. Tôi không muốn nổi
tiếng là giàu có hay là có nhiều tiền.
Theo như truyền thống th́ ở Nam Triều Tiên, người ta không
kính trọng thương nhân hay nói đúng hơn th́ thương nhân là
những người bị coi thường hoặc bị mọi người xa cách. Có lẽ
lư do cơ bản nhất là truyền thống Khổng giáo ăn sâu trong
mọi người về thứ bậc trong xă hội: Sĩ, Nông, Công, Thương...
V́ theo trật tự này th́ thương nhân nằm ở cuối. Cũng có một
lư do khác là khuynh hướng gần đây có một số nhà kinh doanh
nhắm tới mục đích cuối cùng là tích lũy tiền của. Nhưng
không hiểu tại sao một doanh nhân không thể đạt được sự kính
trọng như người ta dành cho giáo sư hay nghệ sĩ.
Tôi muốn tưởng nhớ như là một người chuyên nghiệp xuất chúng
trong lĩnh vực của ḿnh và ước mơ cuối cùng của tôi là giúp
tạo nên một xă hội trong đó doanh nhân được mọi người kính
trọng. Và tôi tiếp tục làm việc để hướng tới biến ước mơ đó
thành hiện thực.
Tuổi trẻ không có ước mơ th́ không phải là tuổi trẻ. Ước
mơ là điều tối quan trọng cho tuổi trẻ. Tuổi trẻ chính là
ước mơ và lịch sử thuộc về những người biết ước mơ.
![]()

